Cha tôi - nhà văn Lan
Khai
LAN PHƯƠNG
LTS: Nhà văn Lan
Khai tên thật là Nguyễn Đình Khải, sinh năm Bính Ngọ 1906 ở Tuyên Quang, song
lại có gốc gác dòng họ Nguyễn ở Huế. Ông nổi tiếng trên văn đàn Việt Nam từ
những năm 1930 - 1945, được mệnh danh là “nhà văn đường rừng”, để lại hàng trăm
tác phẩm văn học, trong đó có gần 50 cuốn tiểu thuyết.
Tư tưởng bao
trùm sáng tác của ông là yêu thương thiên nhiên và con người, tinh thần chống
đế quốc phong kiến áp bức bóc lột, đại đoàn kết dân tộc… Ông mất khi mới 39
tuổi sau một cái chết có nhiều uẩn khúc. Một thời gian dài di sản của ông bị
khuất lấp, phải đến năm 2006, khi Hội Nhà văn Việt Nam tổ chức Lễ kỉ niệm 100
năm sinh Nhà văn Lan Khai và Hội thảo “Lan Khai với văn học Việt Nam hiện đại”,
nhiều vấn đề mới được sáng tỏ. Ông được đánh giá là một nhà văn yêu nước và có
nhiều đóng góp cho nền văn học Việt Nam.
Sông Hương vừa nhận
được bản thảo một số chương trong cuốn hồi ký về nhà văn Lan Khai do người con
trai là ông Lan Phương viết và gửi đến. Được sự đồng ý của ông Lan Phương, Sông
Hương xin giới thiệu một số chương của cuốn hồi ký trong số báo này và số báo
sau. Do trang báo có hạn, chúng tôi phải lược đi một số đoạn so với bản gốc.
Chương hồi ký dưới đây là chương III, có tên là “Sự nghiệp văn chương và đời
thực của Nhà văn Lan Khai”, Tòa soạn sửa lại tiêu đề “Cha tôi, Nhà văn Lan
Khai”.
Trân trọng giới thiệu
cùng bạn đọc.
Năm 1926, là những năm
tháng cuối cùng ở Trường Bưởi, cha tôi tham gia tổ chức cuộc biểu tình của học
sinh, sinh viên ở Hà Nội, nhân đám tang nhà yêu nước Phan Chu Trinh. Sau đó,
ông bị nhà trường của Chính phủ bảo hộ Pháp bắt và đuổi học, với tội danh
“Nguyễn Đình Khải dính líu vào quốc sự”. Ông lại tìm đường vào học Cao đẳng Mĩ
thuật Đông Dương, nhưng luôn bị kẻ thù theo dõi. Trở về quê hương, ông tiếp tục
tham gia vào tổ chức bí mật chống Pháp của lãnh tụ Nguyễn Thái Học. Hoạt động
được một thời gian ngắn, ông bị mật thám phát hiện và bị bắt giam ở Hỏa Lò - Hà
Nội. Sau khi ra tù, ông trở lại Tuyên Quang, nơi quê hương sinh ra và lớn lên
để cùng những người thân đang ở đó. Bước đầu Nguyễn Đình Khải cầm bút để thử
nghiệm về học lực và tài năng đặng khẳng định con đường văn nghiệp của mình.
Ông lập một nhà sách riêng, đêm ngày tự học và tiến hành nhiều cuộc hành trình
khắp nơi trong nước. Rồi những kết quả đã không phụ công đèn sách, rèn tập
nghiệp nghề của ông...
Mùa thu năm 1928, ông
bà sinh ra tôi, năm ấy là năm Mậu Thìn, ông nội liền đặt cho tôi cái tên Nguyễn
Đinh Phượng cũng là cái mốc, cha tôi có tiểu thuyết đầu tay gửi về Hà Nội, gia
nhập làng văn bút Hà Thành (Theo các ông Nguyễn Tuân và Ngọc Giao cho gia đình
tôi biết: Trước đó Lan Khai đã có một số bài viết cho An Nam Tạp Chí, Đông
Pháp, Đông Tây, nhưng chúng tôi chưa sưu tầm được). Đó là cuốn: Nước Hồ Gươm
được in thành sách do nhà xuất bản Nguyễn Kính - Hà Nội phát hành. Tiếp đến là
các cuốn: Cô Dung, Liếp li, Lẩn sự đời, Chế Bồng Nga, Lầm than và Chuyện lạ
đường rừng... do nhà xuất bản Hương Sơn, Tân Dân... xuất bản. Tiếp đến là tiểu
thuyết Mực mài nước mắt do nhà xuất bản Đời Mới in. Trong khoảng thời gian
ngắn, ông đã liên tiếp cho ra đời một loạt các tác phẩm cuốn nào cũng được các
nhà in chào đón, được bạn đọc cổ vũ nồng nhiệt, nhất là những truyện đường
rừng. Tên tuổi của Lan Khai nổi tiếng như cồn.
Sau gần nửa thế kỷ, tên
tuổi Lan Khai vắng bóng trên văn đàn cả nước, bởi cái chết bất ngờ do tên côn
đồ gây ra. Lan Khai mất người, mất cả tên tuổi, chỉ còn lại trên đời nỗi đau
khổ triền miên ám ảnh vợ con ông. May thay sau 58 năm biệt tích, nhờ những
người tốt bụng, gia đình Lan Khai đã tìm ra sự thật về cái chết của ông. Ngày
26/7/2006, Hội Nhà văn Việt Nam đã làm Lễ kỷ niệm 100 năm sinh nhà văn Lan
Khai, khi những người gần gũi với ông đã ra đi gần hết. Đến dự Lễ kỷ niệm ông,
chỉ còn lại một số nhà văn thế hệ nối tiếp ông như Vũ Tú Nam, Nguyễn Xuân
Sanh... mà tôi đã gặp. Cách đây không lâu trên dưới 30 năm có một số người bạn
văn bút với Lan Khai như Ngọc Giao, Nguyễn Vĩ, Hồ Dzếnh, Nguyễn Tuân, Trương
Tửu, Trinh Đường, Học Phi... còn kể tường tận về cha tôi, đôi khi các ông còn
liên lạc thăm hỏi mẹ tôi và chúng tôi.